Không muốn con về thăm nhà nội

0
Tôi ly hôn chồng gần 3 năm, lý do là cả hai chưa có kiến thức để ứng xử đúng đắn trong hôn nhân, không thể cảm thông và hiểu nhau.

Con trai tôi gần 5 tuổi. Trong thời gian chung sống với chồng, chúng tôi có rất nhiều mâu thuẫn, có lần chồng dùng lời lẽ không đúng với ba mẹ tôi, cãi tay đôi với ông bà. Khi mâu thuẫn đỉnh điểm, anh nộp đơn ra tòa đề nghị ly hôn. Ba mẹ để tự chúng tôi giải quyết chứ không can thiệp vì sợ có khuyên anh cũng không nghe và cãi lại. Về vấn đề này, ba mẹ tôi cũng thấy có lỗi vì khi đó không khuyên can chúng tôi.

Anh có tật xấu là hay đem chuyện cãi vã của vợ chồng ra kể cho bạn bè và người nhà. Anh kể không đúng sự thật để họ hiểu câu chuyện đầu đuôi như thế nào, ai sai đúng ra sao, chỉ nói phần đúng về mình, biện minh để mình đúng, còn bao nhiêu sai trái đều đổ cho tôi nên không ai hiểu.

Ai cũng cho rằng tôi lấy được người chồng tốt như vậy còn muốn gì nữa. Lúc anh nộp đơn, người nhà anh chỉ nghe một phía, không ai khuyên can điều gì hay điện thoại cho tôi hỏi xem chúng tôi sống như thế nào để ra như vậy. Vợ chồng ở trọ gần nhà tôi, còn nhà anh ở quê, xung quanh phòng trọ đều là bạn bè của anh, họ chơi với nhau từ trước tới nay.

Thậm chí nhà anh cũng không gọi điện thoại nói chuyện với ba mẹ tôi để xem chúng tôi có chuyện gì và tại sao lại đến mức ly hôn như vậy. Họ chỉ nghe từ phía anh, nghĩ rằng tôi quá đáng nên cũng im lặng để anh tự giải quyết, không quan tâm đến con tôi sẽ như thế nào.

Sau khi ly hôn, tôi vẫn để anh đến thăm con bình thường rồi đưa con về phòng trọ anh chơi. Tôi chỉ không cho bé ngủ lại, chơi trong ngày rồi anh chở con về lại cho tôi. Hôm sau nếu muốn anh có thể chở con về phòng chơi nữa tôi vẫn đồng ý, miễn là không ngủ lại. Một năm gần đây, anh hay đề cập đến chuyện đưa con trai về phòng chơi rồi ngủ lại qua đêm, hôm sau chở về lại. Đồng thời anh cũng muốn khi nào về quê anh thì xin được dẫn con về thăm nội. Quê anh ở xa, khi con tôi còn nhỏ chỉ về thăm nhà nội vào dịp Tết. Từ lúc con được hơn một tuổi đến khi chúng tôi ly hôn đến nay không về thăm nhà nội. Gia đình anh có một vài anh chị cũng lên đây làm việc, ở trọ gần chỗ của anh. Anh cũng chở con đến chơi với họ, chứ họ không điện thoại cho tôi để hỏi thăm con trai tôi.

Chuyện anh muốn đưa con trai về ngủ lại phòng trọ và về thăm nội tôi đã không đồng ý, lấy lý do con còn nhỏ, tôi sẽ nhớ con, không thể xa con trong nhiều ngày được. Chúng tôi tranh cãi rất nhiều lần. Anh cho rằng tôi là người ích kỷ, không biết nghĩ cho con, không để cho bà nội biết mặt cháu vì bà đã lớn tuổi, không còn sống được bao năm nữa (mẹ anh gần 80 tuổi). Anh cho rằng tôi không muốn cha con anh gần gũi nhau khi không đồng ý cho con ngủ lại nhà anh.

Tôi buồn lòng về vấn đề này, không biết phải làm sao cho đúng và thấy thoải mái hơn. Sở sĩ tôi không cho anh dẫn con về thăm nội là vì hai lý do:

Thứ nhất, tôi vẫn còn giận chuyện khi anh nộp đơn ra tòa, nhà anh đã đối xử tệ bạc và không có tình nghĩa với tôi, không biết nghĩ cho cháu. Vậy thì giờ này quyền gì mà đòi hỏi tôi phải cho về thăm?

Thứ hai, tôi sợ khi đồng ý được một lần sẽ có nhiều lần sau nữa. Con tôi còn nhỏ, chưa hiểu biết, bị chồng tôi và nhà anh dụ dỗ ngon ngọt rồi theo ba nó, không muốn ở với tôi nữa thì tôi chẳng thể sống nổi. Không phải tôi muốn cấm đoán tuyệt đối không cho con qua lại bên đó, tôi nghĩ khi nào con lớn một chút, hiểu biết hơn sẽ cho về ngủ lại với ba, như vậy không sợ mất con nữa. Còn về thăm nội thì thật lòng tôi cũng muốn để cho cháu về nhưng nghĩ đến hai lý do trên là lại thấy không vui và không muốn nữa.

Thật sự tôi cũng không biết mình làm vậy đúng hay sai, tôi có phải là người ích kỷ không? Tôi luôn cảm thấy không thoải mái trong lòng, buồn phiền, bất an và quan trọng nhất là không biết nên ứng xử trong vấn đề này thế nào để vẹn đôi bên mà không ảnh hưởng đến con.

Thúy An (tổng hợp)

Xem Bình Luận

Please enter your comment!
Please enter your name here